Danh mục chính

Tài liệu - Giáo án

Ảnh hoạt động

Link liên kết

5 điều Bác Hồ dạy

5 dieu

Hoạt động nhà trường

Tập san 20/11

10/31/2018 3:51:35 PM
Ươm mầm tuôi thơ Ai cũng đã đi qua một thời tuổi thơ, hình ảnh những cánh diều, những trò chơi dân gian là những kỉ niệm của những bé thơ, trong đó có mình

Ươm mầm tuôi thơ

Ai cũng đã đi qua một thời tuổi thơ, hình ảnh những cánh diều, những trò chơi dân gian là những kỉ niệm của những bé thơ, trong đó có mình. Ấp ủ một tương lai nhưng ngày ấy ngôi trường làng của tôi chỉ lợp bằng tranh, không được ăn ngủ trên lớp với cô giáo, cũng chỉ chơi những trò chơi trốn tìm hay là “đánh thẻ” với một quả bòng và mấy que tre..., tuổi thơ của tôi, cô của bọn trẻ ngày nay là vậy, những ánh đèn dầu nghi ngút khi ông mặt trời đi ngủ, cô của các cháu ngày ấy không được ăn những bữa ăn đầy đủ thịt, cá, trứng, sữa như các con của ngày hôm nay, cũng không biết đến những chiếc điện thoại có hình ảnh trò chơi sinh động. Cô của các con ngày ấy cũng lớn lên trong tình yêu thương của ba mẹ như các con nhưng ở tuổi mầm non cô đã trong em, vào rừng hái rau má, rau sam, sau cần,...rồi sau những buổi sáng của mùa thu, hẹn nhau đi nhặt từng hạt nhãn rớt từ trên cây xuống để ăn, tuổi thơ của cô là vậy...Những ước mơ nhỏ bé của một cô bé nông thôn chỉ có cơm ăn đúng bữa, có một bộ quần áo mới để mặc mỗi một năm học mới. Tuổi thơ của cô các con qua đi khi mẹ sinh thêm các em, có những miếng ngon để giành phần em, nhưng mà ấm áp ngọt ngào vô cùng. Rồi một hôm cô bắt gặp được một câu nói rằng : trẻ nhỏ nên được sống trong một môi trường đẹp đẽ, và nhìn lại tuổi thơ của mình cô vẫn rất tự hào đó là một thiên đường của cô, được sống trong tình yêu thương của ba mẹ, có một quê hương tiên cảnh. Hôm nay để đi đến một tập san ý nghĩa có lẽ bắt đầu bằng những kỉ niệm đẹp đó để mở đầu và bắt đầu cho những ngôi sao nhỏ của ngày hôm nay, là các con, những em bé ngây thơ vô tư ở tuổi lên 3. Ngẫm nghĩ cho một thời gian khá dài, vạch ra những ý tưởng rồi nhưng để ngồi vào bàn gõ bàn phím tìm ngôn từ là một sự đấu tranh khá lớn. Có câu nói của Maria Montessori “ bên trong trẻ nhỏ là vận mệnh của tương lai”. Thực tại, trải ngiệm mỗi ngày là những bài thơ, câu chuyện đẹp về các con. Những câu nói ngây ngô, những hành động kì diệu làm cô hết sức bất ngờ và rồi sau mỗi ngày làm việc cô vẫn tự nghĩ rằng, những suy nghĩ, lời nói, hành động của cô đã làm “đẹp lòng” các con chưa. Những tiếng cười, tiếng khóc của các con mỗi ngày được cô chứng kiến, can thiệp, liệu cô đã xử lý đúng chưa để từ tâm hồn các con, tiếng lòng của các con hiện lên những gì thuộc về tương lai. Và cô lại bắt gặp một câu châm ngôn của Elizabeth Barrett Browning rằng:  “Nhưng tiếng khóc lặng lẽ của trẻ thơ gây đau đớn sâu sắc hơn nhiều cơn thịnh nộ của người trưởng thành”. Đôi lúc bất chợt cô thấy sỡ hãi, vì sợ rằng mình không đủ “đức” để gieo trong lòng các con những mầm móng tốt, không đủ “trí” để hình thành và ươm trong tâm hồn các con những ước mơ hy vọng cho tương lai. Chính vì thế chủ đề của  bài viết sẽ là “Ươm mầm tuổi thơ”.

            Có người nói rằng : “Mỗi đứa trẻ là một thiên thần nhỏ sống trong thế giới thần tiên của mình ngay trên mặt đất”. Bản thân mỗi thiên thần đó là ánh sáng của cuộc đời. Thắp sáng cho một tương lai tươi đẹp. Hôm nay đây ngẫm nghĩ lại những vẽ đáng yêu của các con, mỗi hình ảnh , ánh mắt khác nhau, Cô lại muốn mình trở lại tuổi thơ, còn các con lại muốn trở thành người lớn sự đối lập đó làm cô cứ phải học hỏi ở các con mỗi ngày, vì đến với các con cô ngày nào cũng bắt gặp những tình huống mới, những bài học làm người giành cho cô ở tuổi ngoài bao mươi cũng bắt nguồn từ ánh mắt của các con.

các con được trân trọng vì chính bản thân các con, thậm chí dù các con ngờ nghệch hay vụng về hay chậm chạp, rồi sẽ lớn lên với sự tự tin ở bản thân - và hạnh phúc. Các con sẽ có tinh thần giúp các con dùng những khả năng của mình một cách tốt nhất, và đón nhận tốt nhất tất cả mọi cơ hội đến với mình.Và rồi các con sẽ nhẹ nhàng đối mặt bất cứ bất lợi bẩm sinh nào.

            Tình thương con trẻ dạt dào, ba mẹ các con, ai cũng sống vì các con, những thiên thần rất đáng được trân trọng, Sống trong tình yêu thương từ trong lòng mẹ các con đã được giáo dục nên những nhân cách đầu đời. Rồi một hôm cô bắt gặp cuốn sách có tựa đề “ Chờ đến Mẫu giáo thì đã muộn” của tác giả ibukamasaru Sách dạy con theo kiểu nhật cô đồng nhất quan điểm với tác giả khi khẳng định rằng sự phát triển về trí tuệ và năng lực của trẻ được quyết định trong giai đoạn từ 0-3 tuổi. Đây là thời kì thích hợp để “ nuôi dạy một đứa trẻ trở nên ngoan ngoãn, vui vẽ, có trí tuệ thông minh và khỏe mạnh”. Và cô biết đây chính là kim chỉ nan để cô thành công hơn nữa trong cuộc đời nhà giáo của mình về tình yêu thương, tôn trọng các con chĩnh là cách giáo dục con con tốt nhất, cô cũng thường khen các con khi những hành động bột phát sánh tạo, động viên các con khi những hành động bất chợt tè trong quần, đại tiện trong quần”, cô chẳng dám la mắng các con khi những hành đó không phải là các con muốn mà có một lý do nào đó làm các con trở nên như vậy. Vì đối với các con trong lên lớp cô đều tiếp xúc với môi trường xã hội đầu tiên, cô nhận biết rằng lần đầu tiên các con rời xa vòng tay yêu thương của ba mẹ để chạy đến trong lòng cô là một việc làm quá khó khăn đối với các con, đó cũng là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời các con từ lúc lọt lòng mẹ.Có đôi lúc cô vẫn còn khắc ngiệt với con con, vô tình áp đặt suy nghĩ của mình lên các con, chưa tôn trọng suy nghĩ và phát ngôn của các con. Có đôi lúc còn có hành động la mắng và cấm đoán các con. Thực ra để giáo dục được trẻ lên 3 thì cô phải học rất nhiều sách, đọc rất nhiều tư liệu để có thể hình thành ở các con những nhân cách tốt nhất ở độ tuổi “khủng hoảng tuổi lên 3”. Đứng lớp mẫu giáo bé đối với cô cũng là một áp lực lớn, vì giáo dục các con gai đoạn này là phải nắm rõ đặc điểm tâm sinh lý của các và biết các con cần gì cho sự phát triển của mình. Đằng sau những hình ảnh ngây thơ ngộ nghĩnh của các con, là những hành động bất ngờ cô không thể hình dung ra. Tuần đầu tiền các con đến lớp, thương lắm những ánh mắt khóc hết nước mắt để được nhận lại tình yêu thương của ba mẹ từ cô. Sự im lặng của các con khi đến đây chẳng có ai quen cả, rồi một số hành động khác thường như: gọi cô bằng “dì ơi”, rồi các con chẳng biết cầm thìa xúc cơm, cô phải nâng niu từng đôi tay nhỏ để động viên các con ăn những miếng “cơm lạ” đầu tiên, rồi các con bỏ lớp đi hi vong được gặp ba mẹ mình đâu đó làm cô phải nẹt thở đi tìm, một tuần ròng rã không có trưa nào cô được ăn bát cơm trọn vẹn, vì ấp hết bé này bến bé khác ngủ, con bé còn ngồi yên ngủ gục trên ghế không cho cô đụng vào sợ ngủ rồi lại không được gặp ba mẹ, một ngày, hai ngày, rồi dần dần các con cũng đã ý thức được lớp học là ngôi nhà thứ hai của các con, cô cũng có chút nào đó trong tâm hồn các con, tự hào như người mẹ thứ hai của các con...Hình ảnh cô cảm thấy mình thật tội nghiệp, có một hôm gặp một bé trong lớp tại quán ăn sáng em đi với ba của mình, thấy cô em lại khóc lên làm cô ngủi lòng, suy nghĩ rất nhiều hôm về tình cảnh hôm đó...và rồi cô cảm thương với các con lắm chỉ biết biết nhận những tình thương của gia đình và cô giáo, rồi thời gian trôi quan 1 tháng, hai tháng, rồi ba tháng các con đã đến lớp và có những thói quen tốt trong sinh hoạt. Nhiều khi cô nghĩ rằng mình đúng là “cô tiên” từ những em khóc rất nhiều khi những ngày đầu đến lớp giờ đã biết vui vẽ chào cô, chơi với bạn. Đó cũng là sự nổ lực lớn của cô trò mình đúng không các con? Sau mỗi ngày làm việc chút thời gian trước khi đi ngủ để cô vắt tay lên trán suy nghĩ lại những tình huống trong ngày của các con sau những hoạt động. Cô đã tìm lại rất nhiều trò chơi dân gian ngày xưa cô đã từng chơi, để hướng dẫn các con ngoài xích đu cầu trượt và những trò chơi hiện đại với công nghệ. Những cánh diều tuổi thơ của cô có lẽ không in hình bóng của các con nhưng giúp các con hiểu được ngọn gió có thể làm diều bay trên trời cao như là hình ảnh của cô giúp các con vươn cao, vươn xa trong tương lai. Và cô vẫn tự hào là người ươm mầm cho các con những thiên thần nhỏ của “tuổi thần tiên”. Và cô nhớ lại cuốn tiểu thuyết của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh có tựa đề “ cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” tác giả nói rằng: tôi viết quyển sách này không phải cho trẻ em , tôi viết cho những ai đã từng là trẻ em. Ngày xưa con là sinh viên tiểu thuyết này được cô đọc đi đọc lại nhiều lần vì cô đã từng là trẻ em. Tuổi mầm non là lứa tuổi đẹp cất giấu nhiều cảm xúc, có đôi lúc cô rất muốn biết những cảm xúc được các con cất giấu đó là gì để đì sâu hơn về giá trị nội tâm của các con để tuổi thơ của cô quay trở lại trở. Bài học nhân văn lớn nhất cuộc đời cô chính là được dìu dắt các em thơ của cô từ những bước đi đầu tiên của cuộc đời.

            Có lẽ, sau 10 năm ra trường dạy nhiều khối lớp nhưng ấn tượng sâu sắc nhất của cô vẫn là các con, những em thơ tuổi lên 3, nó trong sáng, hồn nhiên đến lạ,. Những mầm non, những ánh sao sáng, những ánh trăng non ấy sẽ được cô dìu dắt, nâng đỡ ươm mầm làm sao để mỗi ngày các con đến trường là một niềm vui, vì với các con có vui thì mới thích đi học, có ghi nhớ được những bài học đầu đời thì các con mới lớn khôn.

            Lời kết cho bài viết ươm mầm tuổi thơ là bài học cho cô, cho các bé kh chũng mình trong vai mẹ con, được gặp nhau mỗi ngày, ngoài những bữa ăn là những món an tinh thần sau những  cuộc gặp gỡ, những cái va chạm giành nhau đồ chơi với bạn, có đôi bé còn “ngứa cái răng” khi nổi giẫn đã có vũ khí cắn cho bạn thành những “hình nắp bia” mà cô không biết phải lý giải với phụ huynh thế nào rồi. Khó khăn nhất vẫn là giai đoạn các con mới đến trường, còn bây giờ thì sau một thời gian thoát ra khỏi tình yêu vô bờ bến của ba mẹ, các con đã tìm đến gia đình thứ 2, đó là cô và các bạn. Cô mòng răng những nét chữ cô viết lên những tò giấy trắng đầu tiên ấy sẽ là những dấu ấn đẹp nhất trong cuộc đời các con.

 

 

ĐỊA CHỈ
Đồng Lê – Tuyên Hóa - Quảng Bình
Email: mn_dongle@quangbinh.edu.vn
Hỗ trợ kỹ thuật : (0232)3825.441
Trường Mầm Non Đồng Lê
© Phát triển bởi VNPT Quảng Bình